Liệu em đã từng thực sự yêu anh...?
Chia tay đơn giản chỉ là hai người không còn đừng bên cạnh nhau nữa, nhưng em buồn tay nhanh quá, làm anh cứ mang trong đầu câu hỏi: "Liệu em đã từ thực sự yêu anh?" hay chỉ có một mình anh đang tự vẽ lên một bức tranh không có thật
Anh nhớ có lần anh đợi em gần một tiếng dưới mưa giữa mùa đông, em biết nhưng em cũng chẳng quan tâm, em vẫn cứ cuốn mình với niềm vui của em, niềm vui của em với những người bạn. Anh nhớ những món quà anh tặng em, anh không biết đã phải nghĩ bao nhiêu lâu mới mua được một thứ, còn em đơn giản là em còn chẳng nghĩ đến việc mang tới cho anh những điều đặc biệt. Anh là đứa vô tâm, vô tâm với chính bản thân mình, mùa đông anh mặc ít áo ra đường, ai cũng hỏi anh "có lạnh không?" chỉ có em là mặc kệ. Em thích gì anh biết rõ, còn anh thích ăn gì em cùng còn chả biết.
Bên em có rất nhiều chàng trai, anh biết họ có tình cảm với em, nhưng anh cũng chẳng hề ghen, đơn giản đổi với anh, yêu là tin, yêu là chẳng hề nghi ngờ, nhưng ai biết được, bàn tay em lại nắm tay người mới nhanh thế.
Người ta nói: Chia tay tại vì anh chẳng biết ghen, tại vì anh chẳng biết chia sẻ với em. Còn anh đơn giản đó là niềm tin và người mình yêu thương, còn là cảm giác không muốn người mình yêu phải buồn
Anh luôn nhắc mình không nên đòi hỏi ở em nhiều quá, nên anh cũng chỉ cần được nghe giọng em mỗi khi buồn, được ôm em mỗi khi mệt. Anh lại cứ ngây thơ nghĩ em chỉ cần thế, anh bây giờ mới biết em cần cả thế giới là của em, em cần một người tốt hơn anh.
Anh là kẻ vô tâm, không quan tâm được đến em nhiều, anh cũng đã từng hứa để sửa đổi bản thân mình, cũng sửa được một ít những chả hết được, rồi em lại buồn, lại khóc, em chả chấp nhận được. Anh biết làm sao, đơn giản con người anh là thế, anh chỉ có tình yêu. Người ta thường nói yêu là phải chấp nhận lẫn nhau, cả điều xấu lần điều tốt, nhưng em lại không chấp nhận được, đơn giản là em không đủ yêu anh. Khoảng cách xa nhất không phải góc biển hay chân trời, nhiều khi đơn giản chỉ là 1 cách cửa, nhưng em chẳng còn nghĩ tới anh
Anh đã từng rất yêu em, nhưng anh sẽ gói ghém những cảm xúc đó nới đáy trái tim, và dành tình yêu cho một ai đó, một ai đó thực sự yêu anh.

Anh nhớ có lần anh đợi em gần một tiếng dưới mưa giữa mùa đông, em biết nhưng em cũng chẳng quan tâm, em vẫn cứ cuốn mình với niềm vui của em, niềm vui của em với những người bạn. Anh nhớ những món quà anh tặng em, anh không biết đã phải nghĩ bao nhiêu lâu mới mua được một thứ, còn em đơn giản là em còn chẳng nghĩ đến việc mang tới cho anh những điều đặc biệt. Anh là đứa vô tâm, vô tâm với chính bản thân mình, mùa đông anh mặc ít áo ra đường, ai cũng hỏi anh "có lạnh không?" chỉ có em là mặc kệ. Em thích gì anh biết rõ, còn anh thích ăn gì em cùng còn chả biết.

Bên em có rất nhiều chàng trai, anh biết họ có tình cảm với em, nhưng anh cũng chẳng hề ghen, đơn giản đổi với anh, yêu là tin, yêu là chẳng hề nghi ngờ, nhưng ai biết được, bàn tay em lại nắm tay người mới nhanh thế.
Người ta nói: Chia tay tại vì anh chẳng biết ghen, tại vì anh chẳng biết chia sẻ với em. Còn anh đơn giản đó là niềm tin và người mình yêu thương, còn là cảm giác không muốn người mình yêu phải buồn
Anh luôn nhắc mình không nên đòi hỏi ở em nhiều quá, nên anh cũng chỉ cần được nghe giọng em mỗi khi buồn, được ôm em mỗi khi mệt. Anh lại cứ ngây thơ nghĩ em chỉ cần thế, anh bây giờ mới biết em cần cả thế giới là của em, em cần một người tốt hơn anh.
Anh là kẻ vô tâm, không quan tâm được đến em nhiều, anh cũng đã từng hứa để sửa đổi bản thân mình, cũng sửa được một ít những chả hết được, rồi em lại buồn, lại khóc, em chả chấp nhận được. Anh biết làm sao, đơn giản con người anh là thế, anh chỉ có tình yêu. Người ta thường nói yêu là phải chấp nhận lẫn nhau, cả điều xấu lần điều tốt, nhưng em lại không chấp nhận được, đơn giản là em không đủ yêu anh. Khoảng cách xa nhất không phải góc biển hay chân trời, nhiều khi đơn giản chỉ là 1 cách cửa, nhưng em chẳng còn nghĩ tới anh
Anh đã từng rất yêu em, nhưng anh sẽ gói ghém những cảm xúc đó nới đáy trái tim, và dành tình yêu cho một ai đó, một ai đó thực sự yêu anh.
0 nhận xét: